Một người bạn của tôi kể về nỗi ám ảnh của mình khi nghe tiếng nhạc chuông chuẩn của điện thoại Nokia. Âm thanh ấy – vốn không có gì đáng bàn, quen thuộc đến thành cũ kỹ nhàm chán. Nhưng với bạn, nó gợi về những tháng ngày gia đình mang một khối nợ chất chồng, sinh mạng người thân mong manh nơi đất khách. Sợ! Sợ nhưng không dám tắt máy, vẫn phải nghe những cuộc điện thoại trong tuyệt vọng.
Người khác lại là một doanh nhân, tôi gặp anh khi đi “dựng” một chân dung thành đạt theo yêu cầu của toà soạn. Chào hỏi sơ giao, mời nước, hỏi han được dăm câu thì hai chiếc điện thoại thay nhau rung bần bật. Có cuộc anh bắt máy, có cuộc từ chối thẳng thừng, lại có cuộc tắt tiếng để mặc “miss call”. Cứ theo cách đó, có thể biết chủ nhân của từng cuộc gọi kia ở “cỡ” nào trong các mối quan hệ của anh. Anh chìa ra chiếc điện thoại thứ 3 – bé nhỏ, đời cũ, âm thanh mono nhưng không bao giờ tắt – và nói rằng đấy là “hot line” chỉ dành riêng cho vợ con.
Chẳng riêng anh, không ít người có đến 3 điện thoại – thậm chí nhiều hơn nữa… Có những người mà trong vòng 4 tiếng đồng hồ bên tách cafe không thể nói xong một câu chuyện vặt với bạn mình chỉ vì phải trả lời quá nhiều cuộc gọi của khách hàng. Nên đừng cười nếu có những người mắc chứng thù ghét, sợ hãi điện thoại.
Chợt nhớ chuyến công tác, làm một vòng cung Tây Bắc. Cứ ra khỏi phố thị ngoắt ngoéo những người xe là thấy lòng đã nhẹ nhàng thảnh thơi, gánh nặng hành trang chỉ là một vài việc đang chờ phía trước. Đồi núi trập trùng thoáng mắt, đã tưởng thế là vui.. Bập bõm cột sóng cứ quẩn quanh 1 – 2 vạch. Nhận vài cuộc gọi tậm tạch, tiếng mất tiếng được khiến chẳng chủ ý mà “cơ quan phát thanh” cứ điều chỉnh to dần đều chỉ để thông báo “đang ở xa, sóng kém, nhắn tin đi..” Kém, nhưng còn có thể liên lạc được, rồi đến chặng nữa thì mất hẳn. Trên màn hình là dòng chữ yêu cầu kiểm tra dịch vụ. Sự im ắng bất thường của cái vật dụng hay làm phiền một cách ồn ào này hoá ra không dễ chịu như ta vẫn tưởng. Cũng hoang mang mất mấy ngày đầu. Cứ như thể, chỉ rình mình vừa ra khỏi nhà, vừa khuất bóng khỏi cơ quan, là bao bất trắc dồn dập tìm đến. Rồi sau những nỗi lo lắng băn khoăn này nọ, tự trấn an rằng vắng mình mọi người mọi vật rồi vẫn cứ vận hành suôn sẻ thôi mà, vẫn thấy lòng cứ thắc thỏm không yên. Ra là nhớ…
Khi những vạch sóng hồi sinh, chiếc điện thoại như không còn là cái vật rung lên những hồi chuông đáng ghét nữa, nó là gia đình báo cáo đủ mấy lượt một ngày là ai nấy vẫn bình yên, là bè bạn để than vãn về những vui buồn hay hỏi thăm về cung đường phía trước, là dăm mối tơ vương nhắn qua nhắn lại để tủm tỉm một mình…
Lâu rồi không đi xa, điện thoại bật 24/24 với những cuộc gọi bẳn gắt và ngắn gọn về công việc, tự nhiên thèm một chuyến “ngoài vùng phủ sóng”. Để kiểm nghiệm lòng mình có trống trải phía nào không…